Category Archives: Ai bảo nữ nhân không lấy nhiều chồng

Bảo vệ: Kiếp 11: Hàn Tinh (ABNNKTLNC)

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Chương 19.2: Chiều cũng mỹ dục (ABNNKLNC)

Chương 19.2:

Chiều cũng mỹ dục

Lạc Sắc Vi ngủ say đến gần chiều tối. Nhìn thấy mặt trời sắp lặng, nàng mở mắt ra, Huyền ca thật sự tinh dịch cường đại a..

Hại mông nàng ê ẩm luôn. Nhìn trời sắp chiều tối, nàng thầm thang: ” Tinh lực của Huyền ca rất cường đại, lần sau không nên khiêu khích Huyền ca”

Nghĩ đến cảnh trên giường vài canh giờ trước, nàng không khỏi đỏ mặt. Dù nàng thèm khát thế nào, nhưng sức lực cũng có hạn, nhìn dáng người phi tiên phi ma tựa như yêu tình của Trần Huyền ca ca, nàng thầm thang rằng, không nên đánh giá con người qua một cách bề ngoài.

Dáng người có chút giống nữ nhân, mảnh mai yếu đuối thế kia lại tinh lực cường đầy không khác gì mảnh sói thèm khát con mồi. Thật ghét quá đi, mông nàng ê ẩm rồi ><

Mãi suy nghĩ thì nàng ngửi thấy một mùi hương nhẹ. A, là thức ăn, mùi vị này chắc là gà nướng không thì là nấm xào mà nàng thích ăn nhất..

Mùi hương nhẹ của mĩ thực làm bụng nàng cồn cào. Nàng cảm thấy đói bụng quá, hắc hắc, Trích Tiên ca ca đúng là số 1 ..

Nhìn dáng người một thiếu niên khoản mười lăm mười sáu tuổi, thực chất tuổi đã trên bốn mươi mấy rồi. Dáng vẻ mảnh mai, yếu đuối có chút nữ nhân, gầy gầy mỏng manh khiến nàng thật đâu lòng, làng da trắng mịn màng làm nàng liên tưởng đến bánh bao, muốn ăn lại ganh tị ( Sắc Vi: Ước gì ta được có làng da đẹp như Huyền ca * mơ màng

NP: * cười mị * Da của ngươi cũng nhìn trắng mịn màng lắm rồi, không cần ganh tị nữa..

Sắc Vi: Nói cũng đúng, tuy nhiên ta muốn a TT v TT)

Mái tóc bạc phiêu dật với xám y đơn sơ trên người, tay trái cầm mĩ thực. Khóe môi đạm cười làm nàng ngẩn ngơ, Ôi thật giết người không đền mạng, thật mĩ, chỉ cười đủ làm linh hồn nàng nổi lên ý tưởng nhưng lại gạt bỏ vì sợ… ( Sắc Vi:  Tinh lực của Huyền ca thật cường đại, ta không dám nữa TT v TT

NP: * cười tà tà * Ta lấy thật tuyệt mà… !!

Sắc Vi: * ai oán * Nếu ngươi là ta thì thử xem, xxoo mấy ngày liên tiếp không ăn không uống, sức đâu mà chịu nổi, có khi ta còn đoản mệnh, chầu trời như chơi..

NP: * cười nhẹ * Người như nàng mà cũng sợ sao… )

Giọng chứa đầy ôn nhu, có chút sủng nịnh với con mèo lười như nàng. Hắn nói:

–  Tiểu sắc dạy rồi sao, muội đói không ?

Lạc Sắc Vi nhào tới hắn, cọ cọ trên người, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào món ăn trên tay hắn. Nàng giả vờ thẹn thùng, hai má ửng hồng mê ly, ánh mắt như đọng nước sắp khóc chọc người trìu mến, môi khẽ nhích lên như hờn dỗi hình thành liên tưởng đến viên kẹo hồ lô đỏ mọng hấp dẫn khiến người khắc muốn cắn, khám phá mĩ vị trên đôi môi ấy:

–  Huyền ca ca…

Biết nàng đói bụng, Trạm Huyền cười, hành động vừa rồi của nàng thật muốn dẫn dụ hắn. Tuy nhiên hắn cũng phải kiềm chế, nhưng hắn không kiềm chế được khi nàng như yêu tinh dụ dỗ hắn, mỗi cử chỉ hành động làm dục vọng hắn nổi lên cơn khát, hắn cố kiềm chế, gỡ người nàng ra, hắn nói:

–  Muội ăn đi…

Nàng cười, hai tay vớ lấy mĩ thực. Ăn một cách tự nhiên như mấy ngày chưa từng được ăn ( Sắc Vi: Đúng là ta mấy ngày chưa được ăn a ><….

NP: *cười* Ân…

Sắc Vi: * hờn dỗi * nàng cười gì ? =”=

NP: * cười mị * chẳng có gì, tiếp tục !!! )

Nàng cứ ăn như sợ ai sẽ cướp mất đồ ăn của nàng, đến khi chén sạch thì nàng mới nhận ra rằng…

Chết cha, Trạm Huyền ca nãy h vẫn còn đứng đây…

Ô ô lại thêm một lần nữa mất hình tượng…

Nhìn ánh mắt đọng nước như sắp khóc làm Trạm Huyền tưởng như có chuyện gì, nàng ấy rốt cuộc làm sao, tại sao khóc, hắn luống cuống lo lắng nói:

–  Tại sao nàng khóc, Sắc nhi…, đừng khóc…ta làm gì cho nàng khóc sao..

Nàng lắc đầu, ánh mắt có chút rơi lệ:

–  Chẳng có gì đâu, chỉ là món ăn này quá ngon, xin lỗi để làm Huyền ca ca lo lắng…

( Lạc Sắc Vi: * hú hồn * Suýt nữa nói là khóc vì sợ mất hình tượng !!!

NP: *cười * …… )

Hắn không thể nhịn được nữa, nàng quá đáng yêu, quá kiều diễm, hắn muốn hôn lên tất cả nơi nàng, chiếm đoạt, thèm khát. Hắn ôm gọm lấy nàng, cuối xuống hung hăng hôn lấy đôi môi đỏ mọng như viên kẹo hồ lồ hấp dẫn mê người.

Đôi môi nàng thật ngọt khiến hắn như kẻ nghiện, không muốn bao giờ dứt ra được, hắn vươn đầu lưỡi tiến vào phía trong miệng nàng, hấp thụ nước miếng.

Bàn tay thì bắt đầu hành động, khám phá trên hai ngọn đồi cao nhấp nhô nhụy hồng, hắn bóp nhẹ nhàng làm cả người nàng tê dại, run nhẹ chút.

Huyền ca bắt đầu nữa sao, TT v TT…

Lại một ngày nàng chẳng thế xuống giường …..

( Phần sau sẽ H , chuẩn bị khăn giấy nhé 🙂 )

Chương 19.1: (H tiếp) Tỉnh lại rồi cùng dâm dục (ABNNKLNC)

 Chương 19.1: (H tiếp)

Tỉnh lại rồi cùng dâm dục

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày qua hoạt động trên giường với Huyền ca khiến cả người đến giờ vẫn ê ẩm. Tuy rằng nàng vẫn có thể miễn cưỡng xuống giường nhưng nàng muốn ngủ hơn.

 

Ngủ là mỹ dung giúp ta trẻ lại.

 

Trạm Huyền ngắm Lạc Sắc Vi, hắn cả ngày đêm không ngủ, chỉ ngắm nàng mỗi lúc mỗi giây. Nhìn vẻ dáng lõa thể yêu kiều và có chút tinh dịch vương vấn không ngừng dụ hoặc hắn.

 

Hắn phải cố kiềm chế lắm mới ngăn dục vọng chính bản thân mình. Dù sao tiểu yêu tinh của hắn cũng mệt mỏi rồi.

 

Nhìn hai mắt chớp chớp của nàng, nụ cười ngọt ngào, giọng nũng nịu làm tâm hắn xao động:

 

–  Chào buổi sáng, Huyền ca ca…

 

Hắn tuy không hiểu nàng nói gì, cái từ gì chào buổi sáng. Tuy nhiên dáng vẻ lúc này của nàng, làm hắn nhịn đến mất cực hạn, hắn không thể đè ném dục vọng thêm nữa. Hắn muốn nàng, hắn muốn tiếp tục.

 

Nhìn ánh mắt hắn đầy dục vọng, nàng cảm thấy không ổn. Hôm qua mới xong chẳng lẽ Trạm Huyền ca thõa mãng chưa đủ, tuy nàng cũng muốn thêm nhưng cũng có lúc a.

 

Cái mông nàng sắp mỏi nhừ rồi, cả người ê ẩm buồn ngủ. Nàng định nói gì đó nhưng Trạm Huyền đã nhanh chóng không thể kềm nén.

 

Nhẹ nhàng hôn vào môi nàng không cho nàng nói. Nụ hôn đầy dục vọng ôn nhu, lưỡi hắn tiến vào tìm kiếm bên trong, hắn không ngừng lén hút nước miếng của nàng, day dưa đầu lưỡi nàng. Cuốn chặt như đôi chim uyên ương không tách rời.

 

Ở dưới, bàn tay hắn bắt đầu hành động.

 

Hắn nhẹ nhàng dùng tay bóp chặt bộ ngực vĩ đại, đôi hồng nhụy căng lên. Nàng cảm nhận một trận tê dại.

 

Ô ô nàng định kháng nghị mà, thật sự nàng không còn sức lực chơi tiếp với Huyền ca. Thật không ngờ sức lực Huyền ca thuộc hạng cao phẩm, Ô ô nàng mệt chết đi được, nàng muốn dừng lại nhưng không thể. Huyền ca đang hôn nàng, làm sao nàng có thể nói chứ.

 

Nàng cảm thấy nhiệt trong người không ngừng tăng lên. Sự kích thích làm đôi hồng nhụy căng lên, ập trước mắt hắn cứ như là hai ngọn núi hồng vĩ, khiến hắn muốn khám phá.

 

Hắn dứt nụ hôn ra, tuy vẫn còn lưu luyến. Từ từ lướt xuống cỗ, trúng ngay bộ ngực, hồng nhụy cứ in hằng trước mắt hắn.

 

Hắn thè lưỡi ra, chiếc lưỡi ướt át còn dính nước miếng. Nhẹ nhàng liếm hồng nhụy trên đỉnh đồi núi, sự kích thích làm nàng không thể nhịn, kêu vài tiếng rên rỉ:

 

–  Ân a…ân……

 

Hắn hấp thụ bộ ngực sữa, hắn hấp hắn liếm nhẹ. Từng cử chỉ cử động như khiêu khích nàng, cả người nàng tê dại. Hắn tà ác đùa giỡn bộ ngực nàng, nhìn nàng rên rỉ, hắn thầm cười:

 

–  Sắc nhi thật mẫn cảm…

 

Ô ô sao nàng mẫn cảm không được. Bị ăn vài lần hỏi thử xem ai chịu nổi. Nàng rên rỉ:

 

–  Không…ân…â…Huyền.. ca…ân..aaaa

 

Trạm Huyền đùa giỡn đôi hồng nhụy, dùng miệng hấp thụ, liếm nhẹ làm bộ ngực căng lên. Tiểu yêu tinh hắn thật là mĩ, mĩ khiến hắn sâu hãm thèm khát muốn chiếm đoạt.

 

Lạc Sắc Vi cả người nhũn ra, người nàng không ngừng vặn vẹo. Ở dưới tiểu hoa huyệt như bị vật gì đó kích thích, văn ra vài giọt tinh dịch.

 

Bàn tay hắn đang đùa giỡn tiểu hoa huyệt, nhẹ nhàng khiêu khích làm nàng cả người nóng lên, thật khó chịu. Nàng muốn tiết đi ra ngoài.

 

Tiểu hoa huyệt bị đùa giỡn, chỗ cấm địa nở ra. Tuyệt đẹp, dính vài chất lỏng tinh dịch. Hắn đưa bàn tay vào tìm kiếm tiểu hoa huyệt, cảm nhận được vật gì đó xâm nhập.

 

Cả người thật thoải mái…

 

AAAA, hảo sướng, sướng chết đi được…

 

Nàng muốn thêm.

 

Nhìn cả người nàng mê mang, chìm trong sự khoái cảm, hắn mỉn cười tà ác. Hắn khiêu khích Lạc Sắc Vi thế là đủ, tuy rằng không muốn  dừng lại, nhưng sợ nàng chịu không nổi, nên hắn dừng lại.

 

Rút hai ngón tay ra tiểu hoa huyệt, trên tay dính chất lỏng tinh dịch màu trắng. Hắn vươn lưỡi liếm tinh dịch trên đầu tay, vị thật ngon, ngon hơn bất kỳ mĩ thực trên thế gian này.

 

Tinh dịch mật ngọt của nàng như bùa chúa làm hắn thèm khát, khó cưỡng chế sự đói khát, thèm muốn. Hắn muốn nhưng cũng phải cố kìm nén. Vì sợ Lạc Sắc Vi chịu không nổi.

Chương 18.5: Ái Triền Miên (ABNNKLC)

Chương 18.5:

Ái Triền Miên

 

 

 

 

Trạm Huyền tiếp tục tàn phá ở tiểu hoa huyệt. Vươn đầu lưỡi tìm kiếm vị ngọt mê hoặc, tinh dịch chảy ra, ướt át kiều diễm vô cùng. Hắn liếm lúc nhanh lúc chậm làm khoái cảm nàng tăng đến tận cùng, nhiệt trong người không ngừng toát ra.

 

Hảo thoải mái, ân, thật thoải mái.

 

Nàng như là yêu tinh trời phái xuống mê hoặc hắn. Hương vị ở cấm địa làm mê hoặc hắn, mùi vị như mĩ vị hắn chưa từng thưởng thức món nào ngon như thế. Càng dâm tục càng mê ly.

 

Sắc nhi, thật mẫn cảm. Hắn tà ác cười, nhìn nàng khoái cảm đến tận điểm, hắn muốn càng khám phá hơn nữa. Hắn lấy bàn tay tìm toài khám phá bộ ngực nhỏ của nàng. Hắn cảm nhận ngực nàng bây giờ to hơn chút, càng mê ly hơn trước.

 

Nhìn hai ngọn núi cao ngưởng ngưởng trước mặt khiến hắn muốn thám hiểm. Nhụy hồng tươi đầy đặn, ngón tay hắn sơ ý bóp thật mạnh.

 

Ở dưới, tinh dịch vẫn tiếp tục chảy. Hắn vẫn tiếp tục hấp thụ, liếm một cách điêu luyện, ướt át vô cùng.

 

Người hắn, chiếc miệng nhỏ nhắn của nàng đang độn *côn thịt* to tướng, miệng nàng không ngừng hấp thụ dương vật, chiếc lưỡi như kích thích *côn thịt* làm *côn thịt* cương lên. *Côn thịt* từ từ nở ra, tinh dịch bắn ra khuôn mặt nàng.

 

Nàng liếm nhẹ, đây là mĩ vị nàng thưởng thức ngon nhất từ trước đến giờ. Mỹ nam quả là thượng phẩm, Trạm Huyền ca thật là của bảo nhân gian khó tìm. Mùi vị tinh dịch càng làm nàng hưởng thụ, ánh mắt nàng bây giờ mê ly. Chìm đắm trong mĩ vị dâm tục.

 

Trạm Huyền bị kích thích, dục vọng tăng lên. Sắc nhi, tiểu yêu tinh của hắn, nàng thật là mật ngọt chết người, càng làm người ta luyến tiếc buông ra, hận không thể chiếm lấy của riêng.

 

Hắn buông ra tiểu hoa huyệt. Giọng đặc hơi thở nam tính, khàn khàn nói:

 

–  Sắc nhi, nàng muốn thêm nữa không ?

 

Chìm trong khoái cảm, nàng muốn. Nàng muốn thêm nữa a, chiếc miệng nhỏ nhắn buông ra *côn thịt*, nàng cảm thấy luyến tiếc, nàng muốn thưởng thức thêm chút nữa nhưng bổng chiếc mông bị hai bàn tay nhách lên.

 

Hắn tách hai chân nàng ra. Tiểu hoa huyệt lại xuất hiện trước mắt hắn, vẫn còn đọng lại vài chất lỏng tinh dịch, tiểu hoa huyệt như vật cấm chú mê hoặc hắn, hắn tà ác cười.

 

Nụ cười mĩ động kinh tâm, nữa tiên nữa ma rất thích hợp với hắn. Hắn nâng mông nàng lên, nhách lại tiểu hoa huyệt. *Côn thịt* ướt át nhẹ nhàng tiến vào tiểu hoa huyệt.

 

Nàng cảm nhận được vật lạ xâm nhập, không như lần đầu tiên đâu đớn, lần này là khoái cảm.

 

Hảo thoải mái a, ân, thật thoải mái…

 

Tiến vào thật sâu bên trong tiểu hoa huyệt, *côn thịt* thâm nhập vào tiểu hoa huyệt. Làm nàng rên rỉ:

 

– Ân a…, ân….a…

 

Thật sướng, nàng đã quá…

 

Hảo thoải mái, thật thoải mái chết đi được.

 

Cảm giác phi dục phi tiên càng làm nàng như được sống trên tiên. Dâm tục thiên đường, mĩ vị dâm loạn.

 

Nhìn nàng bắt đầu khoái cảm hơn trước, hắn cười đắc ý.

 

Sắc nhi, đây chỉ bước khởi đầu. Hắn còn muốn xâm nhập tìm kiếm làm nàng tận hưởng khoái cảm thật sự.

 

Hắn tiến lúc tiến càng nhanh. *Côn thịt* lộng phá tiểu hoa huyệt, chất lỏng bắn ra càng nhiều. Tinh dịch văn ra, dính cả hai người.

 

Hảo sướng, nàng muốn nhanh hơn nữa:

 

–  Ân..a..ân..Huyền…ca…ân…a…nhanh…ân…muội…ân..a

 

Hắn cười, ôn nhu nói:

 

–  Sắc nhi, muốn gì.. ?

 

Nàng muốn thêm nữa, hảo sướng. Nàng rên rỉ nói:

 

–  Ân…â…nn….Huyền…ca…muội…muốn…thềm…nữa…nhanh..lên…! Hảo…sướng…

 

Thật sướng, đã quá…

 

Hắn cười, ánh mắt chứa thâm tình cùng tình dục:

 

–  Hảo, như ý muội…

 

Như ý của nàng, *côn thịt* càng tiến vào nhanh hơn nữa. Hơi vị nam tính của hắn thâm nhập vào người nàng, nàng cảm thấy thân mình hảo nhuyển.

 

Sướng quá, hảo thoải mái.

 

Hai người tiến lúc nhanh càng nhanh hơn nữa, tinh dịch càng bắn ra nhiều. Nàng thấy thật thoải mái, nàng sướng muốn chết được, hảo thoải mái.

 

Tiếng rê rỉ gợi cảm ướt át vàng lên:

 

–  Ân â… â.. AAAAAAAAAA…

 

Tinh dịch từ tiểu hoa huyệt bắn ra, phun như suối tuôn chào. Nàng sướng quá, hảo thoải mái.

 

Cả người thấm mệt, nàng muốn ngủ. Cả người thật thoải mái, mệt mỏi quá..

 

Nhìn Lạc Sắc Vi bất tỉnh, thấm mệt. Hắn cười sủng nịnh, chắc nàng đã mệt nhiều lắm rồi. Sắc nhi, tiểu yêu tinh của ta, nàng thật là tiên nữ yêu tinh đày đọa trời phái xuống mê hoặc hắn.

 

Hắn sẽ không bao giờ buông nàng ra. Mãi mãi không làm nàng chịu thương tổn gì, nhìn Lạc Sắc Vi ngủ, hắn thầm nói:

 

–  Sắc nhi, ta yêu nàng…

Chương 18.4 Đêm triền miên

Chương 18.4

Đêm triền miên

 

 

 

 

Trạm Huyền liếm nhẹ tiểu hoa huyệt, mãi mê mẫn chìm đắm trong mật ngọt, lưỡi ướt át đầy chất lõng phát từ tiểu hoa huyệt. Hắn đưa lưỡi khám phá sâu hơn trong đó, chìm sâu cơn khát dục vọng.

 

Hắn tiếp tục liếm, khiến nàng cảm giác như ở trên thiên đàng, tâm hồn cứ lửng lửng trên chín tầng mây, thoải mái, chìm vô hạn dục vọng khoái cảm. Nàng cứ rên rỉ, đúng chỗ đó, thật thoải mái, nhiệt người không ngừng toát ra.

 

–  Ân…a…chỗ… đó… tiếp tục…ân ..a…đi …a..ân…

 

Hắn liếm tiểu hoa huyệt, mật ngọt ở tiểu hoa huyệt thật nhiều, phát ra mùi thơm mê người, như món ăn ngon tuyệt nhất thiên hạ. Hương vị khiến hắn thèm khát, điên cuồng chiếm lấy như không muốn ai thưởng thức. Nàng như một con yêu tinh không ngừng dụ hoặc hắn, hương thơm bất người làm hắn cứ ngỡ nàng dùng hương hoa.

 

Chạm vào từng cơ thể mịn màng, làn da trắng dụ hoặc chạm vào thật thoải mái, hại hắn liếm vẫn không thể phát tiết ra hết. Chỗ tiểu hoa huyệt nàng như một dụng cụ mê người, chất lõng chảy ra làm cơn thèm khát càng tăng lên, ham muốn dục vọng càng tăng lên.

 

Hắn liếm sâu vào trong đó, tiểu hoa huyệt thật đẹp. Như mê hoặc hắn vậy, chỗ hương mật ngọt tinh dịch kia làm hắn ghiền mãi không thôi. Lưỡi ướt át khám phá từ từ ở tiểu hoa huyệt. Khoái cảm hai người cùng tiếng rên rỉ của nàng, thiên đường dâm loạn.

 

Cả khuôn mặt tuyệt mĩ không giống phàm nhân, tựa như yêu, tựa như tiên dính đầy tinh dịch từ tiểu hoa huyệt nàng bắn ra. Chết tiệt, mật ngọt này hắn thật sự ghiền không hết, hắn càng muốn nhiều hơn nữa.

 

Sự khoái cảm cũng không đủ làm dục vọng hắn nguôi ngoai. Cũng không làm nàng biết mệt mỏi là gì, từng cử chỉ động tác của hắn ôn nhu khiến nàng mê luyến, chìm hãm trong đó. Nhiệt bên trong toát ra, nàng cũng thấy thoải mái, nhưng dục vọng không ngừng tăng lên, nàng càng muốn nữa.

 

Nàng rên rỉ, yêu kiều nói:

 

–  Ân…a…ân…tiếp…đi….Muội…muốn..a…ân…tiếp…ân…aaaaaaaaa

 

Hắn liếm tiểu hoa huyệt xong, ánh mắt si mê nhìn tiểu hoa huyệt, chỗ đó như bãi mê cung khiến hắn không tìm lối ra, càng muốn khám phá bên trong là gì. Như tìm được lối ra, thì hắn lại luyến tiếc, tiểu hoa huyệt mê người nàng không ngừng tỏa hương, chất lõng càng dụ hoặc hắn.

 

Khuôn mắt đẫm ướt tinh dịch không rõ cảm xúc, nhưng đôi mắt lại khát vọng, thèm khát. Ừ như con dã thú đói khát, thấy vật cấm là muốn hưởng thụ từ từ, luyến tiếc tàn phá. Mỗi từng động tác ôn nhu như vậy là vì hắn sợ làm nàng bị thương.

 

Chết tiệt, dục vọng trong người hắn quá mạnh mẽ. Hắn như dâm thú muốn phát tiết, càng mê luyến, không ngừng chiếm đoạt tiểu hoa huyệt nàng. Bên tai nghe tiếng nàng rên rỉ, từng đợt rên rỉ, càng làm dâm thú trong người hắn thõa mãn.

 

Hai người như không biết mệt mỏi, vận động tiếp. Hơi thở, cùng mô hôi như hòa vào một, hương vị nam tính phát ra từ người hắn, làm nàng muốn hưởng thụ a.

 

Mồ hôi chảy trên làn da mỏng manh, trắng khiến phụ nữ phải ghen tị. Ôi nàng muốn liếm lên đó, liếm từng đợt mồ hôi, hắn vừa kịch liệt tàn phá , à chưa hẳn là tàn phá ở tiểu hoa huyệt. Nàng lại càng muốn chuyển sang chủ động.

 

Ánh mắt nhỏ bé mê ly còn khát tình, mơ mơ màng màng bắt lấy người hắn. Bàn tay rờ vào người hắn, làn da hắn rờ hỏa thoái mái, còn mịn hơn cả em bé nữa.

 

Nhìn những đọng mồ hôi, nàng thích thú liếm, vươn đầu lưỡi liếm nhẹ trên làn da của Trạm Huyền. Vị thật mặn, nhưng đầy chất nam tính không ngừng hấp dẫn nàng, nàng hưởng thụ giọt mồ hôi của hắn, trái tim không ngừng kịch liệt hưởng thụ, mồ hôi nam nhân quả thật có khác.

 

Như cảm nhận lưỡi nàng chạm đến là da, hắn nhịn không được rên rỉ. Tiếng khàn khàn vị nam tính gợi cảm, như ma túy khiến người người say:

 

–  Ân…

 

Lưỡi cứ liếm nhẹ trên làn da hắn, cảm nhận từng đợt lưỡi chạm vào. Hắn thoải mái, nhưng dục vọng không ngừng lui.

 

Trời ạ, Huyền ca hảo mẫn cảm nhé…

 

Nhìn nét mặt Huyền ca chắc chưa thõa mãn, nàng phải làm thêm mới được.

 

Nàng  liếm xuống dúi, cuối cùng xuống chỗ cấm địa của nam nhân. Ôi trời, *côn thịt* hảo to a…, còn hơn trái chuối to nhất mà nàng từng thấy.

 

Lúc trước không nhìn kỹ, bây giờ nhìn lại, *côn thịt* dính ít lông thật quyến rũ. Không ngờ vật dưới của đàn ông lại đẹp đến như vậy, dù hình dạng hơi kỳ dị một chút, làm nàng liên tưởng đến quả chuối a..

 

*côn thịt*ướt, át cương liên. Vỏ còn chưa bốc ra, phải lột ra thôi. Nàng đưa lưỡi liếm nhẹ, khiến *côt thịt* càng cương lên hơn nữa, lớp vỏ bốc ra, trời ạ, cỡ nào là *côn thịt*.

 

Không thể tin rằng, vị tinh dịch từ *côn thịt*hảo ngon a….

 

Cảm nhận đầu lưỡi nàng chạm vào. Hắn rên rỉ ít tiếng, nhưng tiếng khàn khàn , rên rỉ nam nhân càng gợi cảm hơn.

 

–  Ân..a

 

Huyền ca tiếng kêu thật gợi cảm a, vật dưới của Huyền ca không ngừng kích thích miệng nhỏ của nàng, vươn đầu lưỡi liếm nhẹ, thì nàng đã cảm nhận, chất lõng sắp bắn ra.

 

Nhìn *cột thịt* như quả chuối, à còn ngon hơn quả chuối mà nàng từng liếm chứ không ăn. Nàng muốn thưởng thức, hảo muốn á, càng muốn khám phá.

 

Mỹ thực trước mắt, nàng không khách sáo. Nàng từ từ  liếm nhẹ, đút *côn thịt* vào miệng nhỏ nhắn, mút từ từ.

 

Càng làm *côn thịt* căng lên. Chết, chưa gì đã bắn ra…

 

Mùi vị hảo ngon, tuyệt vời còn gì bằng. Nàng càng muốn nữa., càng muốn nữa…

 

Nhìn Huyền ca thở điều điều, ánh mắt thâm thúy chìm đấm dục vọng, bàn tay thon dài của hắn bóp chặt mông nàng. Tiểu hoa huyệt lại hiện ra trước mặt hắn, hắn lại đưa đầu lưỡi mút vào.

 

A, hảo thoải mái a…

 

Lưỡi nàng mút làm *côn thịt* căng lên. Tiểu hoa huyệt nàng hảo thoải mái a, kịch liệt kích thích nhau, hai người như hỏa nhiệt hòa nhau, mồ hôi cứ chảy xuống.

 

 

Mĩ vị dâm đãng không ngừng tăng lên. Không khí hết sức quỷ dị, tâm hồn hai người như hòa làm một.

 

Hắn hận không thể ôm chặt nàng, hòa vào nàng cùng làm một. Nàng là của hắn, yêu tinh trời phái xuống, mới phút giây gặp nàng, đời hắn như có ánh sáng thấp lên.

 

Đạm mạc bao nhiêu năm, không hiểu thất tình lục dục. Phút giây thấy nàng, khi nàng bất tĩnh, ngã từ trên cao, hắn cỡ ngỡ nàng là tiên nữ, vô tình rớt xuống đây. Nhìn khuôn mặt tái nhợt, không cam lòng.

 

Khi nàng nhìn hắn si mê, hắn không hiểu sao cảm thấy nàng rất quen thuộc, người nàng làm cho hắn thật sự quen biết nàng lâu lắm rồi, như từ kiếp trước.

 

Cảm giác thật thật ảo ảo làm hắn không nhớ rõ, chỉ không biết khi đối mặt, hắn không hiểu sao động tâm nàng. Nhìn nàng, tái nhợt, tâm hắn đâu như cắt, có lẽ hắn và nàng từng có duyên phận kiếp trước.

 

Có lẽ kiếp trước nàng là nữ nhân của hắn, bị ông trời vô tình thu hồi. Phải, nếu ông trời đem nàng trả cho hắn, thì hắn sẽ mãi mãi không bao giờ buông ra nàng.

 

Mãi không bao giờ, nàng là của hắn. Yêu tinh duy nhất của lòng hắn…

 

Chương 18.3 Mộng xuân vô hạn (p2)

Chương 18.3

Mộng xuân vô hạn (p2)

 

 

 

 

 

Ngón tay cứ vuốt nhẹ ở tiểu hoa huyệt, đùa giỡn ở vật cấm. Mật ngọt từ tiểu hoa huyệt chảy ra thật mê người, bàn tay hắn dính đầy chất tinh dịch.

 

Người nàng không ngừng vặn vẹo, chìm đắm trong khát vọng. Ánh mắt mơ hồ chứa đầy thỏa mãng cùng hạnh phúc.

 

Hắn đùa giỡn tiểu huyệt của nàng khiến nàng thật thoải mái, hảo thoải mái. Nhiệt không ngừng tiết ra, mồ hôi nam tính trên người hắn hòa vào người nàng, cảm nhận hương vị nam tính.

 

Nàng muốn thêm nữa, hảo thoải mái..

 

Giọng nói yêu kiều không ngừng rên rỉ, mị hoặc hắn. Công phu trên giường của hắn thật là cao, nhìn ánh mắt chưa đầy thỏa mãng, chứa đầy dục vọng. Tinh lực hắn hảo cường

 

–  Ân â…. n.. chỗ đó.. mạnh vào…Huyền…ca…ân..a..

 

Nàng thật là tiểu yêu tinh mê người, nhìn trên giường, đường cong tuyệt hảo, hai vú phập phồng như đỉnh núi lạ khiến hắn muốn khám. Cứ nhô lên khiến hắn không thể không khao khát được nàng, muốn nhưng chưa đủ

 

Hắn chưa thỏa mãng. Hai ngón tay Trạm Huyền đùa giỡn nàng, gương mặt tuyệt mỹ không giống phàm nhân của hắn giống như mê hoặc nàng, khóe miệng hắn cười tà ác:

 

–  Sắc nhi.. muốn nữa không ? !

 

Lạc Sắc Vi bây giờ đang vẫn chìm đấm trong dục vọng, mơ mơ hồ hồ gật đầu, *ân* một tiếng. Biểu hiện nàng đồng ý, hắn càng tăng thêm kích thú.

 

Bàn tay mạnh dạn tàn phá tiểu huyệt hoa, khiến mật ngột cấm địa chảy ra. Hương vị mê người, không ngừng hấp dẫn hắn, hắn liếm nhẹ bàn tay còn dính chất lõng tinh dịch của nàng.

 

Vươn đầu lưỡi liếm nhẹ mật ngọt trên tay, hắn cười, nụ cười tà khí, dâm đãng không hợp với hình tượng ban đầu trích tiên của hắn. Mà giống như yêu tinh đọa trần gian, hoan dâm cô gái nhà lành.

 

Công phu trên giường của Trạm Huyền ca thật cường đại. Khiến nàng cảm thấy thỏa mãng, không ngừng khát vọng muốn thêm, tiếng thở dốc, cùng nhịp tim hòa vào người nàng. Nàng có thể nghe thấy nhịp tim Huyền ca đập, nhanh nhanh chậm chậm. Tim nàng cùng tim hắn như hòa làm một với nhau.

 

Bàn tay vẫn đùa giỡn tuyệt huyệt hoa, làm nàng sung sướng. Hắn vươn bờ môi hôn nhẹ lên môi nàng, đưa lưỡi vào trong tìm tòi. Nụ hôn cuồng nhiệt của lửa tình, đầy dâm loạn khiến hơi thở nàng càng lúc càng nhanh. Hắn hấp thụ nước miệng, vươn lưỡi cuốn lấy lưỡi nàng.

 

–  Ưm…ưm….a…ưm..

 

Dứt khoát nụ hôn, hắn từ từ lướt xuống cổ. Liếm nhẹ bờ vú, hấp thụ sữa. Bị chạm vào nhẹ nàng, nàng kêu lên:

 

–  A !

 

Nàng không thể chịu được nữa rồi, nàng rên rỉ kêu gọi:

 

–  Nhanh lên, Huyền ca ca ! Muội đang sướng, muội không thể chịu được nữa rồi…â…a…na…ân…a

 

Hắn cười dâm tà:

 

–  Sắc nhi, bình tỉnh ! Sẽ nhanh thôi…

 

Nàng mê ly, thơ dốc, ánh mắt mơ hồ chìm trong khoái cảm.  Hắn bắt đầu hôn nhẹ, từng cử chỉ ôn nhu, nhẹ nhàng, chạm vào làn da trắng nõn của nàng, liếm từng mồ hôi. Động tác quá ôn nhu.

 

Hắn tìm xuống vật dưới, đúng ngay tiểu hoa huyệt đang còn dính mật ngọt chết người. Hắn vươn đầu lưỡi tiến vào, cảm nhận được có vật gì nhỏ ướt át chạm vào, nàng rên rỉ:

 

–  Ân…a….n…không…được…ân…a….rồi…â…n…a…a.ân…

 

Hắn vừa liếm vừa khẽ nói:

 

–  Từ từ…

 

Tiểu hoa huyệt nàng bây giờ phun ra nước tiểu, như suối. Khiến cả người hắn bắn ra, bị dính tiểu mật ngọt của nàng. Cỡ nào là vị ngọt, nàng như là vị ngọt chết người, khiến hắn không ngừng mê luyến, thèm thuồn.

 

–  Sắc nhi, mật hoa nhỉ hảo ngọt

 

Hắn liếm mật ngọt, hưởng thụ vị tinh dịch ngọt ngào mê người. Càng khiến hắn thích thú hơn là dục vọng hắn không ngừng tăng, càng muốn thỏa mãng, càng khát vọng thân thể, càng khát vọng tiểu hoa huyệt của nàng.

 

Những giọt mồ hôi đọng lại, có vị mặn dâm loạn khiến hắn không ngừng thèm khát, kiềm chế.

 

Nàng rên rỉ:

 

–  Ân â….nhanh lên…ân…a…

 

Thân thể nàng vặn vẹo, nhiệt toát ra thiệt nhiều. Hảo thoải mái, nàng càng muốn nữa…

 

Nhiều khoái cảm, nàng không ngừng tham lam rên rỉ. Công phu của Huyền ca ca thật tốt.

 

(Phần 3 đợi ngày mai)

Chương 18.2 Mộng xuân vô hạn (H nhẹ)

Chương 18.2

Mộng xuân vô hạn

 

 

 

 

Màng đêm tĩnh mịch, Lạc Sắc Vi đứng trầm ngâm một chỗ. Gương mặt đàm đạm, suy tư, đầu óc nàng đang suy nghĩ cái gì đó, bổng khóe miệng cười lên một cách tà mị như đang suy tính âm mưu xấu xa gì đó.

 

Hắc hắc, tối nay nhất định phải bắt Trạm Huyền ca ca lên giường với nàng mới được. Nhưng phải làm thế nào đây, mấy ngày nay nàng cứ dùng mọi cách để câu dẫn Huyền ca nhưng không có hiệu quả, phải làm thế nào đây..

 

A, có cách rồi…

 

Hắc hắc, nhất định Huyền ca sẽ mắc bẫy nàng..

 

……………

 

Bóng bạch y thiếu niên đang nghiên cứu dược, khuôn mặt tuyệt mỹ không thể nào sách tả, thanh thanh mãnh mãnh, yếu ớt như phù dung, nhưng lại kiền cường có chút gầy gầy. Mái tóc dài đơn sơ rối bời, ánh mắt bạc chăm chú vào dược liệu một cách nghiêm túc, nhìn hắn cứ như chỉ chăm chú vào một vật gì đó, không có một vật gì lây động hắn ngoại trừ nàng.

 

Trạm Huyền điên đầu, ngày đêm nghiên cứu dược để chữa được bệnh cho Lạc Sắc Vi. Uổn hắn mấy chục năm học y, bệnh nào hắn cũng có thể chữa được, đoán được nhưng bệnh của nàng không cách nào chữa lại có khó đoán ra là bệnh gì. Hắn không muốn thấy nàng như trước kia, thống khổ, mê mang nhiều ngày, nhìn nàng trắng bệch, bàn tay lành lạnh khiến hắn thật sự sợ hãi, sợ nàng sẽ rời xa hắn, hắn không muốn.

 

Rốt cuộc nàng mắc bệnh nào, hắn tìm tòi nhưng không có một dấu hiệu bệnh của nàng. Bổng một quyển sách đen rơi xuống, bụi bẩm, trên đó đề tựa “Huyền Chi Phổ”, quyển sách này giống như cả thế kỷ chưa động vào, bụi bậm. Hắn ngạc nhiên, sao lại có quyển sách này ở đây, từ khi sư phụ qua đời hơn mấy chục năm hắn chưa hề thấy quyển sách này một lần nào.

 

Nhưng sao Huyền Chi Phổ lại xuất hiện, ánh mắt bạc hắn lóe lên hi vọng. Quyển sách Huyền Chi Phổ vốn là một loại sách thần kỳ, có thể biết được bách bệnh, nghe tương truyền.

 

Huyền Chi Phổ vốn là sách của công chúa thứ bảy trên thiên đình, Thất Cửu La công chúa. Huyền Chi Phổ vốn là sách thần, có công dụng thần kỳ, có thể biết được bất kỳ loại bệnh nào, chẳng những thế còn có khả năng đặc biệt là trú nhan, trường sinh bất lão. Huyền Chi Phổ vốn do Cửu La công chúa tặng Nam Dao Tiên Nhân, nhưng lúc sơ ý nàng ngắm Nam Dao Tiên Nhân thì làm rơi Huyền Chi Phổ.

 

Khiến nó rơi xuống trần gian, Huyền Chi Phổ trở thành vật thánh khiến người người muốn chiếm đoạt vì mục đích trường sinh bất tử. Trên giang hồ, đẫm huyết, cả họa diệt môn, hàng vạn người vì Huyền Chi Phổ mà giết đoạt lẫn nhau. Nhưng Huyền Chi Phổ không lọt vào một tay ai, nhưng nó lại rơi vào sư phụ của hắn.

 

Vì tránh một kiếp phong vân, sư phụ hắn cất giữ Huyền Chi Phổ. Cả đời ẩn cư nơi đây, chỉ vì Huyền Chi Phổ, trước khi sư phụ mất thì căn dặn hắn phải bảo vệ Huyền Chi Phổ, đừng để lọt ra giang hồ, thì tai kiếp khó tránh. E rằng giang hồ sẽ đẫm huyết tinh trở lại, nhưng sư phụ mất, Huyền Chi Phổ cũng biến mất.

 

Hắn không biết vì sao nó lại xuất hiện ở đây. Nhưng Lạc Sắc Vi có hi vọng. Hắn dùng mấy ngày đêm nghiên cứu Huyền Chi Phổ cũng khiến Lạc Sắc Vi khá bất mãn, có cần quan tâm quyển sách thế không chứ.

 

Huyền ca ca mấy ngày nay không quan tâm nàng, khiến nàng thật buồn chán. Nàng ghen tị với quyển sách trên tay hắn, hức hức, quyển sách Huyền Chi Phổ gì đó chết tiệt, dám quyến rũ Huyền ca ca của nàng, hức hức (NP: *đổ mồ hôi* Trời ! Thế mà cũng ăn dấm với quyển sách ! Pó tay ngươi…

 

Lạc Sắc Vi: *ỉu xìu* Kệ ta ! Hức hức, Huyền ca ca không thèm để ý đến ta….)

 

Nàng ngồi lăn lộn, cuộn tròn một góc, gương mặt chán nản, có vẻ đầy uẩn khuất, bất mãn. Căm hận nhìn quyển sách trên tay hắn, hắn ngày đêm tìm kiếm nhưng chưa hiểu huyền cơ trong Huyền Chi Phổ. Mấy ngày nay không để ý đến Sắc nhi, chắc nàng ấy giận lắm.

 

Nhìn Lạc Sắc Vi hờn dỗi, ánh mắt nheo lại như sắp khóc, để lộ rõ chán nhường như đứa trẻ không được quan tâm. Trạm Huyền cất Huyền Chi Phổ đi, lại tới ôm Lạc Sắc Vi vào lòng, hắn ôn nhu nói:

 

–  Sắc nhi, nàng còn giận ta sao !!!

 

Nàng uẩn khuất, ánh mắt như sắp khóc:

 

–  Huynh không để ý muội, mấy hôm nay huynh cứ lơ là muội, quan tâm đến quyển sách.. Huyền…gì đó…

 

Nghe giọng của nàng, có vẻ như uẩn khuất, có chút vị dấm. Nàng đang ghen sao, ha ha, nàng cũng ghen với quyển sách nữa chứ. Nàng thật đáng yêu, nhìn nàng ghen, hắn không hiểu sao cảm thấy ấm lòng, trong lòng bay giờ vui sướng như ở chín tầng mây, ôm chọn Lạc Sắc Vi vào lòng và nhỏ nhẹ nói:

 

–  Ha ha, Sắc nhi.., nàng đang ghen sao … ! Thật đáng yêu…

 

Đáng yêu sao, Ô ô, mấy ngày qua, chàng cứ lơ ta khiến cảm thấy tủi thân, tìm mọi cách dụ dỗ chàng lên giường nhưng mọi kế hoạch điều thất bại. Thế mà còn cười được, đáng ghét.

 

Nàng bất mãn nói:

 

–  Ta đang ghen đó, thì sao…hức hức…

 

Nhìn nàng như sắp khóc, hắn an ủi, ôm vào lòng:

 

–  Nàng đừng khóc nữa… ! Nghe ta nói, mấy hôm nay ta vì nàng tìm dược liệu, ngày đêm không ngừng nghĩ, Sắc nhi à.. ! Nhìn nàng như đêm hôm đó, chịu thống khổ, ta bất lực không biết nàng bệnh gì, khiến ta rất đâu khổ, hận mình uổn một đời học y, Sắc nhi.. ! Ta rất sợ mất nàng, thật sự sợ hãi….

 

Nghe câu nói thâm tình, có chứa chút run sợ. Nàng hiểu, nàng hiểu, nàng thật đáng trách, khiến Huyền ca phải lo lắng, Ô ô nàng thật đáng ghét, đã hứa không để Huyền ca lo lắng nhưng mà vẫn để hắn lo lắng. Thật đáng ghét, nàng xin lỗi, Huyền ca….

 

Càng nghĩ, hốc mắt nàng ngấn lệ, lệ rơi lúc nào không hay. Nàng nói:

 

–  Thật xin lỗi, Huyền ca ! Muội đã phải để huynh lo lắng, hức hức… !

 

Trạm Huyền vẫn ôm nàng, thanh âm có chút trách cứ:

 

–  Ngốc nha đầu, vì nàng ta thấy xứng đáng ! Chỉ cần trên gương mặt nàng không còn đâu đớn, chỉ có hạnh phúc, ta đã mãn nguyện rồi…

 

Lạc Sắc Vi vẫn tiếp tục khóc, tự trách mình:

 

–  Xin lỗi Huyền ca, hức hức… ! Muội không tốt… hức hức…

 

Hắn bất đắc dĩ nói:

 

–  Muội đừng khóc, nhìn muội khóc là lòng ta rất đau, như vạn mũi tên xuyên tim…

 

Nàng cố nín khóc nhưng khóc được, không hiểu sao lệ vẫn rơi. Hắn không biết làm cách nào để nàng khóc, khóe mi lệ rơi khiến hồng y trên người nàng có chút ướt, để lộ cái yếm lúc ẩn lúc hiện.

 

Không hiểu sao, lúc này hắn cảm thấy nàng thật quyến rũ, mỏng mảnh, yếu đuối khiến hắn không ngừng bị dụ dỗ. Nhìn nàng khóc, hắn hôn lên mí mắt nàng, rồi nhẹ nhàng lướt xuống đôi môi. Một cách ôn nhu không kém phần cuồng nhiệt, hắn hôn nàng, nàng mở to hai mắt ra, khóe mi ngừng rơi lệ.

 

Huyền ca ca đang hôn nàng sao. Nụ hôn ngọt ngào, ôn nhu cuồng nhiệt, hắn tiếp tục đưa đầu lưỡi vào, tìm lưỡi trong miệng nàng, liếm nhẹ lưỡi của nàng, hấp thụ nước miếng.

 

Nụ hôn chừng năm phút khiến cả người nàng đủ xụi lơ, tựa vào người hắn. Hương thơm huyền bí trên người nàng không ngừng toát ra, như câu dẫn hắn, khơi dạy tình dục trong người hắn. Ánh mắt bạc hắn bắt đầu âm trầm, giọng khàn khàn nói:

 

–  Sắc nhi của ta…

 

Nàng mệt mỏi dựa vào người hắn, ánh mắt mê ly, mơ mơ màng màng nói:

 

– Ân..

 

Hắn khàn khàn nói:

 

–  Sắc nhi của ta…

 

Sắc nhi của hắn, nàng như tiểu yêu tinh của lòng hắn, quyến rũ động lòng người. Gương mặt ửng hồng khiến hắn nhịn liếm nhẹ một cái, hắn hôn lướt xuống cổ, bàn tay bắt đầu tìm tòi vị trí.

 

Cởi hết vướng bận trên người nàng, từng mảnh hồng y rơi xuống cùng với đai lưng. Trên người Lạc Sắc Vi bây giờ chỉ còn là cái yếm duy nhất, mái tóc xỏa dài…

 

Hắn bắt đầu xoa bóp ngực nàng khiến vú nàng không ngừng nhấp nhô, có thể thấy đầu vú nhô ra sau cái yếm, hắn bắt đầu bọp đầu vú khiến nàng rên rỉ;

 

–  Ân…a..ân…..

 

Hắn tà mị cười:

 

–  Sắc nhi… nàng thật quyến rũ….

 

Nàng mê ly, đầu óc trống rỗng, chỉ có thiên đường dâm loạn của hai người. Bàn tay hắn mạnh bạo bóp chặt đầu vú, xé toạt cái yếm, để lộ bộ ngực phồng phồng.  Bộ ngực nhô ra như hai quả núi, đầu vú nhô lên một cách dụ hoặc,  hắn nhẹ nhàng lướt xuống, cắn vào bộ ngực nàng.

 

Đưa đầu lưỡi liếm đầu vú, ướt át kiều diễm. Nước bọt văng ra trên cơ thể nàng, Lạc Sắc Vi mơ mơ màng màng, nàng bây giờ chìm trong khoái cảm, nhiệt không ngừng muốn thoát ra. Bàn tay hắn lướt xuống, tìm vật cấm dưới phụ nữ.

 

Tách hai chân nàng ra, hắn dùng hai ngón tay đâm vào tiểu hoa huyệt. Khẽ vuốt nhẹ tiểu hoa huyệt khiến nàng rên rỉ, yêu kiều mê người:

 

–  Ân a….ân……….Â…..ân…..

 

Tinh dịch bắn ra, ướt át vô hạn. Dâm loạn mê người

Chương 18.1 Hạnh phúc

Chương 18.1
Hạnh phúc

Từ khi vụ giấc mơ bí ẩn kia, nàng không hiểu sao không thể nhớ ra. Dường như kí ức kia là của kiếp trước nàng, trong tâm trí nàng mỗi khi nghĩ lại, tâm nàng như có vật gì đó ghim vào, đâu nhói. Rốt cuộc là cái gì khiến nàng không ngừng đâu đớn, chìm trong tuyệt vọng.

Ngoài Phong ca ra, từ khi nàng xuyên đến đây. Mặc dù nàng hoa tâm nhưng nàng không thể không cảm động trước chân tình của Huyền ca. Khi nàng mê mang mấy ngày, chính Huyền ca một mực canh giữ, điền cuồng chế thuốc chỉ hy vọng nàng tỉnh lại, nhìn hắn tiều tụy, khóe mắt có chút ngân đen, bờ môi có chút tái nhợt, xanh xao, làm nàng không khỏi đâu lòng.

Nàng có đáng gì để Trạm Huyền vì nàng làm như vậy. Liệu tình ái có thể tin sao, nàng không biết tại sao tâm thống khổ, điên cuồng rơi lệ. Thanh tỉnh mấy ngày, nàng thật sự mệt mỏi, luôn bị Huyền ca bắt ép uốn thứ này thứ nọ khiến nàng dù có ngán cũng cố mà uốn.

Mà nàng cũng không biết, những thứ nàng uốn điều là những dược liệu quý hiếm, trân bảo không thể đánh đổi. Uốn vào chẳng những bảo trì thanh xuân mà con giúp nàng một thân công lực, chỉ là nàng không hề hay biết mà thôi.

Chỉ cần Huyền ca đưa nàng cái gì nàng cũng sẽ uốn. Dù ngán cũng phải uốn, mỹ nam đưa ngu sao không uốn. Mà công nhận thuốc hắn đưa đến thật hiệu lực, trong người nàng không ngừng dẻo dai, thậm trí nàng còn cảm thấy trong người nàng như ẩn chứa dòng khí nhưng nàng cũng chẳng thèm để ý.

Ngày ngày cuộc sống cứ tiếp diễn. Thân thể nàng bình phục hẳn lên, thậm trí, vùng ngực càng ngày càng nở nan, vú càng nhô cao. Thật sự là tuyệt, không uổng công nàng bỏ ra vài ngày uốn thuốc chán đến mất không ngán cũng phải uốn. Mấy ngày nàng cố ý câu dẫn Huyền ca ca lên giường nhưng không thành, chỉ đành uẩn khuất cố uốn để mau lành lặn.

Nhìn thân thể, đường cong này, quả thật đủ mê chết nam nhân trong thiên hạ. Lạc Sắc Vi nàng cũng có tố chất làm họa thủy đấy chứ, hắc hắc.

Đêm nay nàng nhất định phải câu dẫn Huyền ca ca lên giường , nếu không nàng không phải là Lạc Sắc Vi. Nghĩ đến cảnh được cùng Huyền ca ca lên giường, tâm không khỏi ngừng sung sướng. Hắc hắc, đêm nay nàng nhất định phải là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.

Chìm đắm trong tư tưởng. Nàng chợt nghe bên tai, thanh âm Huyền ca vang lên:

–  Nàng tỉnh rồi sao…

Oa, Trạm Huyền ca vào đây. Hồi nãy những hành động nàng có bị hắn nhìn thấy không, thật hảo mất mặt a…

Nàng cố xoay người lại, gượng cười:

–  Huyền ca ca…. Hồi nãy huynh có nhìn thấy gì không…??!!!

Nhìn thấy là nhìn thấy gì chứ ??!! Hắn không hiểu, tuy nhiên hành động lúc vừa rồi của nàng thật khiến hắn hận không thể cắn nàng một phát, hung hăng dạy dỗ nàng vì dám câu dẫn hắn, kích thích dục vọng trong người nàng, nhưng nàng vẫn còn sức khỏe yếu, hắn cố kìm nén. Nhìn gương mặt nàng vẫn gượng cười trong thật đáng yêu, hắn nói:

– Không, chỉ là vừa rồi thấy muội cứ mơ mơ màng màng, khóe miệng dính nước dãi…

Ô ô hành động vừa nãy của nàng bị hắn nhìn thấy hết rồi, hảo mất mặt a. Nàng muốn chui xuống hố không có người nào đỡ xấu hổ. Khóc không ra nước mắt.

Nhìn sắt mặt nàng không được tốt (Lạc Sắc Vi: *hừ lạnh* Vô nghĩa, đương nhiên là đang mất mặt…!  *khóc ròng* Ô ô ngươi cho ta mất hình tượng trước mặt Huyền ca ca.. ô ô bắt đền ngươi đó…ô ô…

NP: *hét lớn* Stop ! Ngươi hở chút cũng đừng khóc ! Nếu ta không làm thế, liệu ngươi còn có mỹ nam mà hưởng hay không !??!!

Lạc Sắc Vi: *ngừng khóc, chớp chớp* Thật sao ??!!

NP: *cố gượng nói* Ừ, giờ thì ngươi biến)  Hắn tưởng bệnh trong người nàng đang tái phát, nên hắn cuống lên tới nắm tay bắt mạch cho nàng.

Nhìn khuôn mặt lo lắng, gương mặt tiều tụy khiến nàng đâu xót, nàng thật đáng trách. Nàng nhẹ giọng nói với Huyền ca:

–  Huyền ca, muội không sao đâu….

Nàng không có việc gì, vừa rồi sắc mặt không được tốt hắn tưởng nàng bệnh tái phát. Giờ phút nàng bất tỉnh khiến hắn bất lực, sợ hãi, không ngừng cầu xin ông trời đừng mang nàng rời khỏi hắn. Dù có tổn thọ hay chết thay vì nàng, hắn điều cam nguyện, chỉ xin ông trời đừng mang nàng rời khỏi hắn.

Thân hình hắn thoáng chút run run. Nàng đau lòng, bàn tay nàng ôm Trạm Huyền vào lòng, an ủi:

–  Huyền ca, muội quả thật không sao ??!! Chỉ là suy nghĩ một số việc thôi, huynh đừng lo…

Hắn gao gắt ôm nàng, trách mắng:

–  Nàng đấy, lần sau đừng làm vẻ mặt đó nữa ! Ta thật sự sợ hãi…

Lần sau nàng tuyệt đối không cho Trạm Huyền ca lo lắng. Nhìn thân hình gầy gò đơn bạc, mới mấy ngày, Huyền ca của nàng lại gầy thêm. Nàng nhất định phải vỗ béo Huyền ca mới được….

Phiên ngoại (9) Phá hư nữ nhân (H nặng) (p1)

Phiên ngoại (9)

Kiếp thứ chín:   Phá hư nữ nhân (1)

Thiên hạ đại loạn, mỹ nhân tịch liêu

Nàng, kỹ nữ thanh lưu, từng một thời là tiểu thư

Chỉ vì mất trinh tiết, bởi chính ca ca ruột

Khiến nàng trở thành tội nhân loạn luân

Bị người đời phỉ nhổ, chê cười

Trinh tiết không còn, chỉ còn thân thể dơ bẩn

Người đời phỉ nhổ, thật thiên đại chê cười

Phụ thân bán nàng vào thanh lâu, mua vui cho nam nhân

Khắp thiên hạ, nàng trở thành phá hư nữ nhân

Bị người người phỉ nhổ, qua đêm hàng trăm nam nhân

Thân thể ngọc ngà dơ bẩn bị nhiều nam nhân sờ qua

Nàng ghê tởm, đêm nào không ngủ được

Ác mộng, tận cùng hắc ám, nàng thật sự muốn chốn chạy

Nàng mệt mỏi, nàng hận gia đình của nàng, nàng hận cái người gọi là ca ca

Nàng hận phụ thân, nàng hận nam nhân

Không ai là nam nhân tốt cả

Đêm nào nàng cũng sống như địa ngục nhân gian

Tâm trở tro tàn, mai mòn tình cảm

Nàng muốn trả thù, nàng muốn lợi dụng

Nàng sẽ trở thành phá hư nữ nhân

Thành Châu, giang nam mộng..

Phố xá đông đúc, người kẻ tấp nập, phồn hoa náo nhiệt. Trên đường những kẻ rao bán tấp nập, những mỹ nữ phong tư uyển chuyển, nhỏ nhắn kiểu giai nhân Giang Nam.

Thanh tú khả nhân, xinh đẹp uyển chuyển nơi nơi khiến người người mê say. Giang Nam không hổ là nơi tụ tập mỹ nhân, phong thái nhỏ nhắn, xinh đẹp uyển chuyển, thanh tú khả nhân. Tụ tập đầy đủ, không ít nam nhân phương khác đến, điều mong lấy một nữ nhân Giang Nam về làm nương tử.

Giang Nam, nơi nổi danh các mỹ nữ. Các loại hình thái, không những thế, Giang Nam còn có tụ tập những cảnh đẹp, mỹ như tiên cảnh. Nhìn nam thanh, nữ tú trên phố xá, uyển uyển, thanh lịch. Tuy thế, Giang Nam vẫn dồn đại chuyện mà ai nghe cũng phải phỉ nhổ, khinh bỉ, chuyện về phá nữ nhân.

Nữ tự, Tô Ngọc Oánh, mười lăm tuổi xuân, chưa thành hôn, đang ở độ tuổi đẹp, chẳng những thế còn là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam, xinh đẹp dụ hoặc nhân, mỹ tựa như Nga Mi, trên chán có chu sa trí, nhìn nàng, ai cũng ngờ tiên nữ hạ phàm, phong thái lúc nào cũng uyển chuyển động lòng người, mỗi cử động điều dụ hoặc nhân.

Băng thanh cốt ngọc, thanh nhã nếu tiên, quả không hổ danh đệ nhất mỹ nhân Giang Nam. Tô Ngọc Oánh là thất tiểu thư Tô phủ, trên có hai cái ca ca, bốn cái tỷ tỷ. Đại ca của nàng, Tô Thanh Lưu đã thành hôn, trên có cái nương tử, dưới có bốn cái tiểu thiếp mớp nạp vào. Còn bốn tỷ của nàng điều thành hôn, cùng gả cho một nam nhân. Chỉ có nhị ca Tô Thanh Phong, chưa có chính thức, nhưng dưới có đến mười phòng tiểu thiếp, phong lưu tiêu sái, ham mê nữ sắc.

Phụ thân nàng là Tô Vạn Lâu, làm quan nhất phẩm, mọi người gọi phu thân nàng là Tô đại nhân. Phụ thân nàng là một người tham lam, háo sắc, ác bá mà dân chúng Giang Nam điều chán ghét, phụ thân nàng có hai cái chính thê, dưới là mười sáu cái tiểu thiếp.

Năm nàng mười lăm tuổi, đúng tuổi cập kê, không ít công tử quyền quý điều đập cửa tới cầu hôn. Nhưng không kẻ nào lọt vào mắt nàng, nàng chán ghét những ánh mắt nam nhân kia nhìn nàng, thật ghê tởm. Nàng chỉ muốn gặp một nam nhân có thể đáng khiến nàng yêu thật lòng nhưng nàng đến giờ vẫn chưa tìm được.

Mười lăm tuổi, phong thái uyển chuyển, mị hoặc câu nhân, thanh nhã nếu tiên, băng thanh ngọc khiến, tựa như tiên nữ hạ phàm, mỗi từng bước đi thật uyển chuyển, có thể khiến nam nhân dễ sinh dục vọng. Đêm trăng tròn, nàng ở trong phòng ngắm trăng, thở dài ngán ngẩm.

Rốt cuộc đến khi nào nàng mới tìm được chân mệnh của nàng. Trên gương mặt kiều diễm thở dài, sầu não, ánh trăng hôm nay rất sáng, vầng sáng ánh trăng chiếu rọi trên mặt nàng khiến nàng một thân hồng y, kiều diễm, giống như tiểu hồ ly chuyên mị hoặc đàn ông. Bất cứ ai nhìn không dễ nếm dục vọng.

Nàng thở dài, sầu não thì bỗng tiếng đập cửa khiến nàng giật mình, nàng kêu lên:

–  Ai đó…

Tiếng nam nhân vang lên, thanh âm này là…

Nhị ca, tại sao đêm khuya khắt, nhị ca còn tới phòng nàng làm gì. Nàng thở dài nhẹ nhõm, thì ra là nhị ca, nàng bước ra, mở cửa phòng nói:

–  Nhị ca, có chuyện gì ? Khuya khoắt còn tới phòng muội…

Nói chưa xong, thì nàng thấy nhị ca nàng trên gương mặt ửng hồng, như nhị ca vừa uốn rượu, ánh mắt này thật quá đáng sợ, giống mấy nam nhân kia thường nhìn nàng, thật ghê tởm, nàng sợ hãi, bất an, khuôn mặt tái nhợt nói:

–  Nhị ca, huynh….

Chưa nói hết, Tô Thanh Phong ôm chặt nàng, chẳng những thế, còn bá đạo hôn lên môi nàng. Nụ hôn khiến nàng xụi lơ cả người, nàng tức giận, đảy nhị ca ra:

–  Nhị ca, sao ngươi có thể…..

Chưa nói hết, hắn đóng chặt cửa lại, ánh mắt đỏ sậm phẩn nộ khiến nàng sỡ hãi, nàng run run nói:

–  Nhị ca…

Tô Thanh Phong lãnh khốc, gương mặt anh tuấn phẫn nộ:

–  Câm miệng..

Nàng sợ hãi, bất an đề phòng:

–  Nhị ca, chuyện này không đúng ! Mau ra khỏi phòng ta…ngô….

Hắn phẫn nộ hôn lên đôi môi nàng, ngấu nghiến đôi môi, chiếc lưỡi linh hoạt tìm kiếm trên miệng nàng khiến người nàng nóng dừng, xụi lơ tựa vào người hắn. Nàng mệt mỏi, gương mặt ướt đãm mồ hôi, hồng y diễm lệ, ánh mắt mê ly khiến nàng càng quyến rũ, như mị hoặc yêu tinh, câu nhân mê người:

–  Nhị ca, ngươi buông… ngô

Nàng lại bị hắn tiếp tục hôn. Không, không nhị ca không thể làm chuyện như vậy với nàng, không không. Cứu, nàng muốn ai đó cứu, nhưng mất hết hy vọng khi thấy bàn tay thon dài hắn mò vào từng lớp áo của nàng, cởi bỏ hồng y, nàng nhìn thấy hồng y rơi xuống đất, từng cái rơi xuống.

Nàng tuyệt vọng, hắn không thể làm như vậy được. Nhìn bản thân mình còn xót lại cái yếm vàng, nàng tuyệt vọng, thẩn thờ, để mặt hắn muốn làm gì làm. Tô Thanh Phong lấy bàn tay mò vào người nàng, bỏ đi cái yếm chướng mắt, hắn tham lam bóp bộ ngực, nhìn bộ ngực căn phòng mị hoặc mà hắn hàng đêm áo ước. Hắn không thương tiếc, bàn tay xoa bóp bộ ngực nhỏ nhắn của nàng, nhũ hoa căn lên.

Nàng thấy vặn vẹo, khó chịu trong người. Nàng tuyệt vọng bi ai, nhị ca không thể làm chuyện đó với nàng, tại sao, tại sao lại thế này, nàng cắn lên đôi môi như không muốn phát ra tiếng rên rỉ. Hắn hôn vào bộ ngực nàng, nhẹ nhàng cắn nuốt, hấp thụ nhũ hoa. Bản thân nàng nóng lên, nhịn không được rên rỉ:

–  Ưm…a…ưm…

Hắn liếm nhũ hoa, hấp thụ cắn nuốt như tiểu hài tử muốn bú sữa mẹ. Nàng rên rỉ, cơn nóng nhiệt trong người không thể thoát ra khiến nàng khó chịu, nàng vặn vẹo, hốc mắt ngấn lệ, tuyệt vọng. Tô Thanh Phong chìm đắm dục vọng, nhìn nàng không ngừng rên rỉ khiến dục vọng hắn tăng lên. Hắn thèm khác đã lâu, hắn không thể nhịn được.

Hắn liếm mõi góc nhỏ, không bộ phận nào hắn bỏ coi, từ từ xuống bụng rồi đến chỗ cấm kị của nữ nhân. Chỗ cấm kị hấp dẫn tuyệt đối, hắn như bị hấp dẫn, thôi thức lấy chiếc lưỡi tiến vào tiểu huyệt. Hắn liếm, nhẹ nhàng hấp thụ mất hoa.

Hắn khao khát có được nàng đã lâu, hắn hấp thụ mật ngọt tinh dịch. Hương thơm bất người phát ra chỗ cấm địa, hắn thèm khát, hấp thụ như không đủ, hắn dùng lưỡi liếm liếm. Làm nàng nhịn không được rên rỉ, thanh âm khàn khàn mê ly:

–  Ân a….không được…ân…..

Nhìn người nàng vặn vẹo, hắn hấp thụ xong. Nhìn thấy người nàng xụi lơ, mồ hôi đày mình, nhìn nàng thật quyến rũ, mị hoặc câu nhân, hắn âm trầm nói:

–  Muốn hay không….

Nàng không ngừng vặn vẹo, cảm giác thật khó chịu. Nàng như thôi miên, thanh âm suy yếu:

–  Khô….muốn….

Muốn nói không nhưng lại thành muốn. Nàng hảo khó chịu, người cứ vặn vẹo, Tô Thanh Phong tà ác cười:

–  Được, như muội mong muốn…

Dục vọng mê ly, nàng nhìn thấy phía dưới của hắn. Áck, hảo to, nàng thẹn thùng, xấu hổ.

*Tiểu đệ đệ* của hắn thật to, ướt át, hắn mỉn cười tà ác, gầm nhẹ ra lệnh:

– Liếm ta…

Nàng thật mệt mỏi, nàng hảo khó chịu. Nàng thôi thức liếm hắn, nhìn *côn thịt* trước mặt, nhẹ nhàng tiến vào đôi môi nàng, ướt át kiều diễm:

–  Ngô…a…ưm…

Tinh dịch từ người hắn bắn ra khắp người nàng, mệt mỏi xụi lơ khiến nàng không còn tinh thần. Nàng thật sự muốn buông tha cho nhưng hắn lại không, hắn như muốn thêm, tà ác cười:

–  Chuẩn bị., Oánh nhi ~…

Chuẩn bị, chuẩn bị cái gì, nàng chưa kịp hiểu, thì *côn thịt* hắn đã tiến vào cấm địa của nàng. Khiến cả người nàng đâu đớn, như bị vạn kim xuyên tâm, máu xử nữ chảy xuống. Nàng đâu đớn người, nóng nhiệt toát ra hết, thanh âm rên rỉ:

–  A….đau…ân….a….

Hắn lúc tiến nhanh lúc tiến chậm, xâm nhập vào người nàng, thật mệt mỏi. Nàng hoàn toàn bất tỉnh, thân hình đau nhức.

Phiên ngoại (8) Đời như phù du

Phiên ngoại (8)

Kiếp thứ tám:   Đời như phù du

Tình là gì khiến nàng không ngừng yêu

Tình là thứ gì khiến tâm nàng không ngừng trầm luân

Tình là gì khiến nàng không ngừng đau đớn

Tâm tuyệt vọng, quá mức bi ai

Nàng yêu một người nam nhân, hy sinh hắn tất cả

Nàng từng tin rằng hắn sẽ thật lòng

Nàng từng mù quáng rằng hắn sẽ thực hiện lời hứa hẹn

Nàng từng tin rằng hắn vẫn yêu nàng

Cuộc đời nào ai biết được, hắn phản bội nàng

Đâu đớn, tâm lãnh, nàng chẳng còn gì

Nực cười, bi ai, nàng không ngừng khóc

Mỉn cười tự nhiễu chính mình ngu dại

Khóc thương lệ, tâm không ngừng đâu đớn

Nàng chịu quá đủ, nàng muốn giải thoát

Cảm giác quá đâu đớn, thật tàn tạ

Ha ha, thế giới quá giả tạo, cái gì là hứa hẹn

Cái gì yêu một đôi nhân, cái gì vĩnh viễn không phản bội

Điều lừa gạt, nàng thật chán ghét thế giới

Nàng muốn buông tay, nàng muốn chốn chạy

Nàng muốn buông tay tất cả..

 

 

 

Valentine 14/2….

Trời giá lạnh, những cặp tình nhân không ngừng tay trong tay, nhu tình mật ý, không ngừng yêu thương. Lễ tình yêu đày cặp đôi, có lẽ là ngày đặc biệt hạnh phúc của các cặp tình nhân, nhưng với Mã Tiểu Lệ. Lễ tình yêu là ngày như địa ngục đối với nàng.

Nhìn các các tình nhân tay trong tay, nàng không ngừng cười thầm khinh bỉ. Lễ tình yêu, thật nực cười, nàng không ngừng cười điên dại khiến mọi người xung quanh e sợ. Ha ha, cái gì là tình yêu, thật giả tạo.

Nàng quá mức bi ai, lễ tình yêu, thiên đường tình yêu sao. Nàng khinh bỉ, nàng chán ghét…

Một mình lẻ loi, nàng chán ghét, nàng hận. Nàng hận cái nam nhân kia, nàng hận Âu Thanh Phàm. Cái gì là mãi mãi không xa rời, cái gì sau này kết hôn, điều là lừa dối. Nàng hận hắn, hắn kẻ bạc tình nam nhân.

Nàng thật dại khờ, khi xưa tin tưởng rằng hắn sẽ thật lòng với nàng, yêu nhau suốt mười năm, tình yêu thời gian dài đủ làm nàng giống như ở thiên đường. Hắn cho nàng cảm giác hạnh phúc, khiến nàng mù quáng tin tưởng, nàng hy sinh hết tất cả vì hắn nhưng đổi lại là thứ gì..

Một thử phản bội, nàng chán ghét, tam tro tàn. Tuyệt vọng, ngày ngày nàng chẳng dám đối diện với sự thật, nàng mất hết niềm tin vào thế giới này rồi. Nàng thật sự mệt mỏi.

Ha ha, thế giới giả tạo.

Ký ức như hiện lên trong đầu nàng, những lời hứa hẹn hắn dành cho nàng:

–  Tiểu Lệ, anh sẽ mãi mãi không phản bội em…

…..

–  Tiểu Lệ, anh yêu em…

….

–  Tiểu Lệ, sau này anh thành công ! Chúng mình kết hôn đi

…..

–  Tiểu Lệ…

Ha ha nực cười…

Những câu hứa hẹn như ảo mộng. Ha ha, tâm tro tàn, sự phản bội đâu đớn, ha ha, những cái gì hắn gây ra cho nàng, nàng không thể quên.

Nàng quá mệt mỏi.

Âu Thanh Phàm, cái nam nhân giả dối. Nàng không nên tin tưởng, nam nhân giả dối, điều giả dối. Mất hết niềm tin, nàng thật sự mệt mỏi.

Cái thế giới giả tạo này nàng không muốn sống nữa. Phụ mẫu nàng lợi dùng nàng, bạn bè nàng từng tin tưởng lại lừa gạt, người nàng hết sức yêu thương lại phản bội, đâu đớn, quả thật đâu đớn

Giả tạo ! Tất cả hết là giả tạo

Nàng mất tất cả, ha ha. Chỉ còn là cô độc…

Nàng mệt mỏi, nàng muốn buông tay. Đêm nay có lẽ đêm ác mộng cuối cùng kết thúc đối với nàng…

Thế giới này ! Nàng tạm biệt….

Nàng muốn ngủ …thật mệt mỏi…..

……..

Âu Thanh Phàm, soái khí bất phàm, người mà Mã Tiểu Lệ hi sinh, mù quáng tin tưởng. Nàng chán ghét, nàng hận..

Nếu kiếp sau, nàng không hề muốn yêu ai…

Mệt mỏi thật rồi….